Posted in Fanfiction

[Fanfiction] Những điều chưa kể – 04

lnksmTY

16. Dị ứng

Lúc Lạc Hoàng Long thức dậy thì cũng đã quá nửa buổi chiều, anh thoải mái vươn vai một cái, tập đêm cật lực rồi về ngủ một giấc thiệt đã cho đến lúc tự mình muốn dậy, thật đúng là không còn gì bằng. Dụi dụi mắt cho tỉnh hẳn, anh theo thói quen với tay lấy cái điện thoại đang cắm sạc để ở đầu giường, lại theo thói quen mở Facebook lượn một vòng, để coi trong lúc anh ngủ, thế giới đã xoay chuyển tới đâu rồi.

Đang lướt lướt, tầm mắt Lạc Hoàng Long dừng ở một tấm hình, có vẻ là chụp ở hậu trường buổi ghi hình hôm nay, chương trình Kịch cùng bolero. Hình như hôm qua Tuấn Dũng có nói với anh, nhưng lúc đó anh buồn ngủ quá, nghe tai này xong lọt qua tai kia, thì ra bữa nay cậu là đi ghi hình cho cái này. Nhìn bộ đồ bà ba rộng rinh khiến cậu nhỏ trông càng gầy gò, Lạc Hoàng Long chợt thấy trong lòng, ừm, xót xót? Chậc, dạo đây bận quá ít trông coi, cậu đã ăn uống làm sao vậy! Continue reading “[Fanfiction] Những điều chưa kể – 04”

Posted in From the true somethings, Hình ảnh

20170514_223057

Cậu đã từng bảo tiêu chuẩn người yêu của cậu là phải cao hơn Cậu cơ ^^…!

Thực tế đã quá rõ ràng rồi còn gì 😌😌, chắc hẳn Cậu đã mặc định người đó không ai khác ngoài Anh ngay từ lúc đầu roài Cậu hỉ 😊😊 ?!

Posted in Fanfiction, Shortfic

[Fanfiction] Anh đã biết

Tác giả: Phong Yên

received_1774514326165749

Sợ anh biết, sợ anh không biết

Muốn anh biết, lại muốn anh không biết

Điều buồn nhất là

Là anh biết lại làm như không biết

Em yêu anh

Tuấn Dũng chống cằm nhìn màn mưa trắng xóa phía ngoài, miệng lẩm nhẩm hát theo tiếng nhạc văng vẳng có lẽ phát ra từ điện thoại của ai đó. Tiếng nhạc bị tiếng mưa chen vào làm vỡ vụn, nghe lúc được lúc mất, mà cậu cũng chỉ thuộc mỗi cái điệp khúc. Bài hát này gần đây có vẻ khá nổi, quán cà phê gần nhà cậu có bữa cả buổi chỉ mở mỗi bài này. Mà chắc tại đúng tâm trạng, mấy câu điệp khúc cậu chỉ nghe một lần là thuộc luôn.

– Sao hả, yêu đứa nào? Anh méc thằng Long à nha!

Một bàn tay bất chợt vỗ vai Tuấn Dũng, cậu giật nảy người, suýt thì đã té khỏi ghế rồi. Cậu quay đầu, hung hăng trừng mắt với thủ phạm:

– Anh Tiên! Anh làm em hết hồn!

– Gần tối rồi còn chưa về hả, ngồi đây tương tư ai vậy? – Vị đạo diễn có gương mặt tròn tròn dường như luôn ẩn chứa ý cười kéo ghế ngồi xuống cạnh Tuấn Dũng, bắt chước cậu nhìn ra ngoài, chép miệng than – Tạnh giùm đi trời, cứ như vầy là tiêu cuộc hẹn tối nay của tui rồi.

Tuấn Dũng nghe thấy, nhe răng cười chọc ghẹo:

– Ngày nào cũng hẹn hò, ngọt ngào quơi~

– Chú mày cũng muốn ngọt ngào như anh, vậy thì mau hốt người về cho mình đi, ai kiu cứ lửng lơ chi rồi ngồi đây ganh tị? – Diệp Tiên cũng không vừa, nói khích. Tuấn Dũng hiếm khi không cãi bướng, ngẩn người rồi cười xòa, trong nụ cười dường như có chút xót xa, càng nhiều hơn là bất đắc dĩ không nói nên lời. Continue reading “[Fanfiction] Anh đã biết”