Posted in Fanfiction, Shortfic

[Fanfic] Những điều chưa kể – 3 (tt)

  1. Khi em khóc

Ngày quay hình chương trình Hát cùng mẹ yêu, chủ đề Quà tặng mẹ. Máy quay vừa ngắt, Tuấn Dũng cũng suýt thì rũ cả người xuống tại chỗ. Cậu lung tung dụi mắt, muốn nhanh chóng lau khô những giọt nước mắt do không kìm được xúc động mà thi nhau rớt như mưa từ nãy tới giờ. Vừa dụi mắt vừa đi qua phía cánh gà, nhường chỗ cho nhân viên set up lại sân khấu, chợt cậu đụng phải một “bức tường thành”. Gần như ngay lập tức, hơi ấm quen thuộc bao lấy cậu.

– Em dụi nữa là mắt sẽ đỏ hết lên bây giờ, chút nữa không cần quay nữa à?

Bàn tay to ấm áp của anh chàng họ Lạc giữ lấy tay Tuấn Dũng, cậu im lặng không phản kháng, úp mặt vào vai anh. Lạc Hoàng Long hơi sững người, cảm nhận được từng giọt nước mắt bỏng rát thấm trên vai áo mình. Cũng may mẹ và anh trai cậu đã đi chuẩn bị cho tiết mục sau, và góc cánh gà bên này chất đầy đạo cụ cảnh trí sân khấu, hiện giờ lại không có ai. Chứ để người khác thấy cảnh này, không khéo còn tưởng cậu bị anh chọc phát khóc.

Sau khi ngơ người hết mấy giây, anh mới giơ tay nhẹ nhàng vuốt lưng cậu dỗ dành, không quên trêu cậu:

– Tặng vàng cho mẹ, mẹ vui mà sao em lại khóc như con mèo vầy nè? Lỡ bữa nay không có anh rồi lấy đâu ra người dỗ em quơi~

Cái đầu nhỏ trên vai anh vẫn không có động tĩnh gì. Một lúc sau, bình ổn được cảm xúc của mình rồi, Tuấn Dũng mới hơi nhích người ra, nhưng vẫn không để mình lọt khỏi vòng tay nào đó. Mặt mũi cậu tèm lem hết, Lạc Hoàng Long không nhịn được cười. Cái mặt khóc nhìn xấu dễ sợ, mà sao anh vẫn cứ thấy cưng ơi là cưng thế này hả trời.

– … Em chờ có người dỗ thì mới khóc. Không có thì thôi.

Câu nói với chất giọng nghèn nghẹn do nghẹt mũi của cậu thành công khiến Lạc Hoàng Long ngơ người lần nữa. Đây là cậu đang khẳng định, rằng cậu dựa dẫm anh?

Sau khi hết đơ, Lạc Hoàng Long cười lau nước mắt cho con người nào đó, thuận tiện xoa đầu cậu:

– Được quơi, là em nói đó nha. Chỉ khi có anh em mới được khóc! Chứ để người ngoài thấy cái mặt mèo mít ước này, chậc…

Tuấn Dũng hiếm khi không đáp trả mấy lời chọc ghẹo của Lạc Hoàng Long, im lặng níu góc áo anh cười cười. Cậu chưa nói cho anh biết, trước giờ ngoại trừ người nhà, cậu chưa từng khóc trước mặt ai ngoài anh.

  1. Muốn cao hơn anh!

– Anh Long, nhìn nè, em cao hơn anh luôn nè!

Sau buổi duyệt sân khấu chuẩn bị cho số ghi hình vào buổi chiều, Lạc Hoàng Long đang ngồi ăn cơm trong căn tin thì Tuấn Dũng từ trong phim trường chạy ra, chìa cái điện thoại cho anh xem hình. Trong hình là một cảnh trong tiểu phẩm, cậu đang nói nhỏ vào tai anh. Chẳng biết cậu nhỏ lấy đâu ra tấm hình này nữa.

Nói thật thì nhìn hình này trông như cậu đang “hun” anh vậy. Lạc Hoàng Long tạm dẹp cái suy nghĩ đó qua một bên, nhìn Tuấn Dũng từ trên xuống dưới một lượt, cười cười:

– Nãy phải nhón chân lâu vậy chắc mỏi quơi ~ hay để chiều nay anh tìm cho em cái ghế nha, may ra sẽ đứng bằng anh đó.

Bộ mặt cười nham nhở thiếu đòn của anh chàng họ Lạc khiến cái cậu họ Lê tức đỏ mặt, nhưng lại không tìm ra lý lẽ nào để phản bác. Lạc Hoàng Long càng được nước chọc tới, rút điện thoại ra quẹt quẹt gì đó một lúc rồi đưa cho cậu.

Tuấn Dũng cầm lấy, thấy Lạc Hoàng Long mở sẵn một cái clip hình như được tải từ Youtube. Thấy cái mặt ngơ ngơ buồn ngủ của mình trong đó, cậu thừa biết chả có gì tốt lành, không thèm xem mà đưa trả điện thoại cho anh:

– Cái này thì sao?

Lạc Hoàng Long thong thả ăn cơm, ăn xong mới chịu trả lời:

– Anh cao hơn em đúng không?

– Chắc mét sáu cao hơn mét bảy á! – Tuấn Dũng liếc mắt, không ngần ngại bắt đầu cà khịa.

– Lúc đó anh Duy hỏi em, nếu em quen một người cao hơn thì lúc…

– Em không nói chuyện với anh nữa! – Tuấn Dũng đỏ lựng cả mặt, trừng mắt với Lạc Hoàng Long rồi chạy biến vào bên trong phim trường. Lạc Hoàng Long ở đằng sau vừa chạy theo vừa gọi vừa cười haha:

– Nè ~ Đi tìm ghế hả? Tìm cái nào giúp em cao thêm chục phân nữa đi quơi ~

– …

– Không tìm được cũng không sao, anh đây không ngại cúi xuống!

– Lạc Hoàng Long!

Hai người náo loạn cả một góc phim trường, Diệp Tiên đứng trên sân khấu nhìn thấy cảnh đó, chép miệng: “Thôi kệ tụi nó, đánh là thương mắng là yêu mà…”

  1. Nhìn vào mắt anh

Suất diễn 8 giờ 30 kết thúc lúc đã hơn 11 giờ, cả dàn diễn viên ra chào khán giả lần cuối rồi nối nhau vào phòng thay đồ dọn dẹp chuẩn bị đi về. Tuấn Dũng vẫn còn tức chuyện Lạc Hoàng Long “bắt nạt” mình trên sân khấu lúc nãy, nên cứ im im dọn đồ của mình, đang loay hoay gom mấy hộp bánh fan cho thì giọng nói quen thuộc của người nào đó vang lên sau lưng:

– Bộ tính một mình ăn hết đống này, không chia cho kui luôn hả?

– Ngừ ta cho em mà, sao em phải chia? – Tuấn Dũng vẫn luôn tay bỏ mấy hộp bánh vào túi xách. Lạc Hoàng Long bật cười:

– Em ăn có hết đâu. Mà nè, nói chuyện sao không quay lại nhìn kui?

Không nhắc thì thôi, nhắc tới lại tức! Cậu bình thường kiểm soát cảm xúc rất tốt, vậy mà nay đang diễn lại bị anh chọc đến không nhịn được cười. Đã vậy anh còn cứ níu tay níu chân nhất quyết bắt cậu nhìn vào mắt anh, này là cố tình gây sự chớ còn gì nữa!

– … em nhìn hay không thì ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới à, anh… – Tuấn Dũng làu bàu quay lại tính “giáo huấn” Lạc Hoàng Long một trận, ai ngờ do anh đang đứng sát quá lại hơi khom người, cậu đột ngột xoay qua, chóp mũi cậu vì vậy vừa tầm quẹt ngang môi anh một cái.

Như có một vụ nổ xảy ra trong đầu Tuấn Dũng, mặt cậu lập tức đỏ bừng.

– Sao mặt em đỏ hết rồi nè?

Lạc Hoàng Long chăm chú nhìn, Tuấn Dũng không điều chỉnh kịp cảm xúc của mình, lại phải hứng lấy cái nhìn của ai đó, mặt càng lúc càng đỏ. Cuối cùng cậu cầm hộp bánh che mặt mình lại, ỉu xìu nói:

– Chia bánh cho anh là được chứ gì, tha cho em đi…

Vì nếu anh cứ nhìn em như thế, em không tự tin có thể giấu được lòng mình nữa.

Advertisements

Author:

Thử tình khả đãi thành truy ức Chỉ thị đương thời dĩ võng nhiên

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s